Share
Xem chủ đề cũ hơnGo downXem chủ đề mới hơn
Admin
Tổng số bài gửi : 62
Join date : 05/11/2017
Đến từ : Đà Nẵng
Xem lý lịch thành viênhttp://laohac.forumvi.com

Chín đứa con của Rồng

on Tue Nov 07, 2017 1:18 am
Truyền thuyết kể rằng, Long Vương sinh được 9 người con, sau khi trưởng thành, mỗi người có tướng mạo khác nhau, bẩm sinh cũng không giống nhau.
Long Vương thấy các con đã lớn, suốt ngày chỉ biết chơi bời nên định phân cho chúng mỗi người một chức vụ, nhưng không rõ mỗi người thích hợp với công việc gì. Long Vương quyết định ngầm khảo sát, căn cứ vào tính tình, năng lực của chúng mà sắp xếp cho thích hợp. Một ngày nọ, Long Vương rời khỏi cung giả trang thành một ông lão nghèo khổ, âm thầm đi xem xét.
Đầu tiên Long Vương đến chỗ người con trưởng là Bị Hí 贔屭. Bị Hí cũng còn gọi là Quy Phu 龟趺, Bá Hạ 霸下. Hình trạng giống rùa, có răng. Long Vương nhẹ nhàng bước vào trong sân, thấy chỉ có một mình Bị Hí đang đội một khối đá lớn để luyện công. Tuy mồ hôi ướt đẫm cả lưng nhưng vẫn cố gắng luyện không ngừng. Long Vương nghĩ rằng, đứa con này có thể vác được nặng. Long Vương trong lòng vui mừng liền rời khỏi sân.
Long Vương đến nhà người con thứ 2 là Bệ Ngạn 狴犴. Bệ Ngạn còn được gọi là Hiến Chương 宪章, ngoại hình giống hổ, rất có uy lực. Long vương chưa bước vào của mà đã nghe Bệ Ngạn đang cao đàm khoát luận, không ai dám phản bác. Long Vương nghĩ rằng, đứa con này ngoại hình uy vũ lại ưa nghị luận, nên trong lòng đã dự tính sắp xếp cho Bệ Ngạn một công việc.
Tiếp đó Long Vương đến nhà người con thứ 3 là Li Vẫn 螭吻. Li vẫn còn được gọi là Si Vẫn 鸱吻, Si Vĩ 鸱尾, Hiếu Vọng 好望, hình trạng giống rắn có 4 chân nhưng bỏ phần đuôi đi, miệng rất tươi nhuận, chưa bước vào sân, từ xa đã thấy Li Vẫn đang đứng trên mái nhà nhìn quanh quất đông tây bốn phía. Long Vương nghĩ rằng, hoá ra đứa con này thích lên cao nhìn xa.
Long Vương lại đến nhà người con thứ 4 là Tiêu Đồ 椒图. Hình trạng của Tiêu Đồ giống con trai, luông ngậm miệng, rất ghét người khác vào tận sào huyệt. Nhà Tiêu Đồ bốn phía là tường cao, từ xa đã dựng bảng cáo thị, người không có việc không được vào. Long Vương biết đứa con này tính cách cô tịch, nên cũng ngầm sắp xếp một công việc.
Long Vương đến nhà người con thứ 5 là Bát Hạ 趴夏, vừa mới tới bên sông phía trước nhà Bát Hạ đã thấy Bát Hạ đang vui đùa dưới nước, phun nước thành mù, quậy sóng dâng lên. Long Vương thấy Bát Hạ thích nước, cũng đã có sắp xếp.
Long Vương đến nhà người con thứ 6 là Bồ Lao 蒲牢. Hình trạng Bồ Lao giống rồng nhưng nhỏ hơn, khi bị đánh nó kêu lên rất to. Long Vương đi đến nửa đường đã nghe tiếng kêu của Bồ Lao. Long Vương nghĩ, tiếng kêu của nó rất vang, truyền khắp bốn phương phải tìm cho nó một công việc thích hợp.
Tiếp đó, Long Vương hướng đến nhà người con thứ 7 là Thao Thiết 饕餮. Thao Thiết hình dạng giống con sói, truyền thuyết cho rằng nó là một loài dã thú hung ác tham ăn. Trên đường đi Long Vương trông thấy không ít người dáng vẻ vội vã gánh các loại thức ăn, những thức ăn này đều đưa đến nhà Thao Thiết. Long Vương biết đứa con này rất tham ăn, tham ăn thành tật, tương lai phải sắp xếp cho nó một chức vụ có liên quan đến ăn uống.
Lúc này Long Vương nghĩ đến người con thứ 8 là Toan Duẫn 狻狁. Toan Duẫn cũng còn gọi là Toan Nghê 狻猊, Linh Nghê 灵猊. Toan Nghê vốn là một biệt danh của sư tử, cho nên hình trạng giống sư tử, tuy tướng mạo hung dữ, nhưng tính tình lại hoà thuận. Nó thích hương khói chốn nhân gian, lại ưa ngồi, khác với 7 người con kia.
Cuối cùng Long Vương đi đến nhà người con thứ 9 là Nhai Xải 睚眦. Tướng mạo Nhai Xải giống con sói. Cách nhà Nhai Xải có 40 dặm, bốn phía không nhìn thấy một gian nhà, không gian im phăng phắc ngay cả một chiếc lá rơi cũng nghe thấy tiếng. Long Vương ngẫu nhiên gặp một người đi đường, thần sắc lo lắng, vội vàng đi nhanh qua. Long Vương ngăn lại và hỏi, người nọ đáp rằng:
Sát khí người con thứ 9 của Long Vương nặng quá, không ai dám gần. Tôi khuyên ông không nên đi lên phía trước, mau tránh xa ra.
Long Vương nghe qua cũng liền có dự tính trong lòng.
Sau khi rõ được tính cách của 9 người con, về đến cung, Long Vương truyền cho gọi 9 người con đến.
Long Vương hạ chỉ phân chức vụ cho 9 người con.
Bị Hí 贔屭 trầm nghị, có sức mạnh, ưa thích nặng, truyền cho đội bia của thiên hạ. Tại miếu viện từ đường, nơi đâu mọi người cũng có thể thấy vị đại lực sĩ giữ chức việc lao khổ dưới bia đá mà không hề oán giận này. Nghe nói người nào rờ vào Bị Hí sẽ có được điều may mắn.
Bệ Ngạn狴犴dung mạo uy vũ, tính ưa việc ngục tụng, nên cho đứng nơi cửa ngục. Về sau mọi người khắc hình tượng của nó lên cửa ngục hoặc hai bên chính đường của quan nha. Nhân vì hổ là loài thú uy mãnh, dùng hình tượng Bệ Ngạn nhằm để tăng cường sự uy nghiêm nơi giám ngục, khiến tội nhân trông thấy mà sợ hãi.
Li Vẫn 螭吻 tính thích lên cao ở những nơi hiểm yếu nhìn ra xa, cũng thích nuốt lửa, nên truyền cho canh giữ ở hai đầu mái nhà của điện miếu. Tương truyền Hán Vũ Đế khi xây điện Bách Lương 栢粱, có người dâng sớ tâu rằng nơi biển lớn có một loài cá có thể phun sóng làm mưa, có thể dùng nó để tránh hoả tai. Vì vậy Hán Vũ Đế liền đem hình tượng của nó tạc trên nóc điện, trên mái nhà để phòng hoả tai.
Tiêu Đồ 椒图 không thích những ai không có phận sự ra vào cung điện, thích hợp cho giữ cung điện, đền miếu. Nhân đó người ta thường đem hình tượng của nó chạm khắc trên khoen nắm trên cửa, hoặc trên cánh cửa. Khi có ngoại vật xâm nhập, con trai sẽ khép chặt hai mảnh vỏ lại. Người ta khắc hoạ hình tượng Tiêu Đồ trên cửa, đại khái cũng lấy từ ý đó để cầu mong an toàn.
Bát Hạ 趴夏 tính thích nước, truyền cho chạm khắc trên lan can cầu để canh giữ.
Bồ Lao 蒲牢 có tiếng kêu to và vang có thể làm cái núm trên chuông. Theo truyền thuyết, Bồ Lao sống ở biển, bình thường nó sợ nhất cá kình, mỗi khi gặp phải cá kình tập kích, Bồ Lao kêu lên không ngừng. Vì thế, người ta đem hình tượng của nó đặt trên chuông, đúc thành núm hình thú ở quai chuông, đồng thời đem chày gỗ khắc thành hình cá kình, dùng chày này đánh chuông, như vậy tiếng của chuông sẽ ngân vang hơn.
Thao Thiết 饕餮 tham ăn thành tật, thường được khắc trên đỉnh nấu ăn. Mọi người gọi hạng người tham ăn và tham tài vật là thao thiết. Trên những đồ đồng đời Thương đời Chu thường khắc đầu của Thao Thiết để trang sức, đây là loại hoa văn mặt thú được đồ án hoá, gọi là hoa văn Thao Thiết.
Toan Duẫn 狻狁 tính tình ôn thuận, chuyên canh giữ lư hương và chực hầu dưới bệ Phật. Trong chùa miếu nơi bệ Phật cùng trên lư hương có thể thấy con này. Sư tử là loại động vật mà ngay cả hổ báo cũng không dám ăn thịt nó, tướng mạo lại rất hiên ngang, đã theo Phật giáo truyền nhập Trung Quốc. Do bởi Phật Tổ Thích Ca Mâu Ni có danh xưng là “Vô uý đích sư tử” 无畏的狮子, mọi người thuận lí thành chương đã đem nó sắp xếp dưới bệ Phật, hoặc chạm khắc trên lư hương để nó hưởng dùng hương hoả, theo đó mà nuốt khói phun mù.
Nhai Xải 睚眦 sát khí nặng nề, ưa giết hiếu đấu, chuyên canh giữ binh khí như đao kiếm. Nó thường được chạm khắc trên chuôi kiếm hoặc bao kiếm. Bản ý của Nhai Xải là “nộ mục nhi thị” 怒目而视, có câu:
Nhất phạn chi đức tất thường, Nhai Xải chi nộ tất báo
一饭之德必偿, 睚眦之怒必报
(Ơn đức dù nhỏ như hạt cơm cũng phải đáp đền, cái giận của Nhai Xải phải báo)
“Báo” thì tránh không khỏi giết chóc, cho nên người con của rồng giống loài sói này thường xuất hiện trên chuôi kiếm, vỏ kiếm.
Từ đó, chín người con của Long Vương đảm đương chức vụ. Con rùa lớn ở dưới tấm bia đá mà mọi người nhìn thấy kì thực không phải là rùa mà là Bị Hí, con trưởng của Long Vương. Con thú được trang sức nơi cửa ngục là Bệ Ngạn, con thứ của Long Vương. Con rồng trên nóc nhà là Si Vẫn, con thứ 3 của Long Vương. Con thú trên khoen cửa ở cung điện đình miếu là Tiêu Đồ, con thứ 4 của Long Vương. Sư tử đá trên lan can cầu cổ là Bát Hạ, con thứ 5 của Long Vương. Núm hình thú thê chuông cổ là Bồ Lao, con thứ 6 của Long Vương. Hình chạm khắc trên đỉnh cổ là Thao Thiết, con thứ 7 của Long Vương. Con thú trên lư hương hoặc dưới bệ Phật là Toan Duẫn, con thứ 8 của Long vương. Hình chạm khắc trên đao kiếm là Nhai Xải, con thứ 9 của Long Vương.
Xem chủ đề cũ hơnVề Đầu TrangXem chủ đề mới hơn
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết